Tại sao tôi lại nói vậy? Vì vấn đề ở Việt Nam là cần các giải pháp đồng bộ cho vấn đề liên lạc, không chỉ dùng mỗi giải pháp giá xe cao như Tokyo (Nhật Bản) thì hoài khi đi xe vào nội thành cực cao khiến mọi người phải vô cùng hạn chế. Đó là tôi chưa kể đến ý thức liên lạc của người dân mình còn kém hơn cả Indonesia chứ chưa nói đến Thái Lan hay cao hơn nữa là Malaysia, Singapore.
Đó là một tỉ dụ nhỏ để các bạn dễ hiểu về nạn kẹt xe ở Indonesia. Thành ra, ở Việt Nam mà khuyến khích xe ôtô cá nhân chủ nghĩa thì chắc chắn sẽ không giải quyết nổi bài toán liên lạc nữa và cũng sẽ đành bỏ mặc như kiểu Jakarta giờ. Ở sơn hà Thái Lan, người dân muốn sở hữu xe ôtô dễ hơn, theo đó là vấn nạn kẹt xe cũng đang càng ngày càng lớn.
Các bạn cứ thử qua thủ đô Jakarta (Indonesia) mà “hưởng thụ” liên lạc bên đó thì biết ngay thôi. Xem thêm: ' Đi xe SH ngoại nhập mới là đẳng cấp' Cong san sẻ bài viết về sở thích xe máy của người Việt tại đây.
Vì thế tôi mới khẳng định nếu Việt Nam mà cho giá xe ôtô rẻ như nước Indonesia thì tôi đảm bảo không quá một năm mọi người ngồi trên xe, mở máy lạnh đọc báo chứ khỏi chạy. Tôi và người bạn đã từng ngồi trên 2 chiếc xe, chỉ cách nhau chưa đến 10km hẹn nhau ăn trưa mà mất hơn 2 tiếng đồng hồ vẫn không đến được nhà hàng nằm giữa vị trí hai người. Ở Malaysia và Sinagapore thì phí để sở hữu một chiếc xe ôtô còn cao hơn cả Việt Nam.
(Xem thêm: Ôi giấc mộng xe hơi của tôi ) Riêng ở Singapore, người dân muốn sở hữu một chiếc xe ôtô thì còn phải đăng ký xếp hàng cả năm đấy các bạn. Rút cục mạnh ai nấy về khách sạn lúc 3h chiều, tôi chán quá ghé đại vào quán hè ăn tạm tô mì gói (giống kiểu mì gõ bên Việt Nam). Dù rằng Thái Lan giàu hơn ta nhiều và phương tiện công cộng cũng thuộc dạng khá nhưng kẹt xe nhiều lần còn thậm tệ hơn ở Việt Nam nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét