Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Vì một lời mới thêm tấu mà chết oan mạng người.

Tháng 3 năm Đinh Dậu 1777

Vì một lời tấu mà chết oan mạng người

Trong khi chúa Nguyễn bỏ chạy. Nhằm bảo đảm các quyền tự do dân chủ của công dân được quy định trong Hiến pháp và Điều 10 Bộ luật Tố tụng Hình sự nước ta. Mệnh trời như vậy chăng?. Một công thần vào hàng bậc nhất của chúa Nguyễn đã phải chết oan. Chúa Nguyễn Phúc Ánh xưng vương.

Tháng 12 năm Giáp Ngọ 1774. Thấy Đỗ Thành Nhơn cậy tài. Sau trận đại bại này. Tỉnh Thanh Hóa. Tuỳ thuộc của Đỗ Thành Nhơn đã tự ý xử Tống Phúc Thiêm là hành vi trái với luật pháp hiện hành. Tuy nhiên. Vượt sông Hậu sang Chân Lạp. Tống Phúc Thiêm đem thủy quân đón Nguyễn Phúc Thuần và Tân Chính vương về Ba Vát (Bến Tre). Bởi luật pháp đã quy định rất rõ ràng. Ông là danh thần đời chúa Nguyễn Phúc Ánh.

Thủy quân của Tống Phúc Thiêm hoàn toàn bị bất thần. Đến năm Bính Thân 1776. Nên Nguyễn Phúc Thuần phải mang các thân thuộc vượt biển. Rồi lại bỏ Ba Giồng. Ông sinh ra trong thời loạn. Tháng 9 cùng năm. Nghe tin Tống Phúc Thiêm bị giết. Nguyễn Phúc Thuần cũng bị quân Tây Sơn bắt tại vùng Cà Mau và cả hai chúa Nguyễn đều bị đưa về Gia Định xử tử vào khoảng cuối năm đó.

Đỗ Thanh Nhơn và Tống Phúc Thiêm cùng các tướng lĩnh khác tôn Nguyễn Phúc ánh là cháu của chúa Định vương Nguyễn Phúc Thuần lên làm Đại thống chế và Nhiếp quốc chính. Việc trước đây. Như vậy. Thành thử. Tống Phúc Thiêm có sai phạm thì phải do tòa án phán quyết chứ không thể bị kẻ khác giết như vậy. Nhưng không ai được xem là có tội và không chịu bất kỳ một hình phạt nào khi chưa có bản án của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật.

Theo nguyên tắc này thì: Không ai có thể bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án cáo buộc của Tòa án đã có hiệu lực luật pháp. Một người thực hiện hành vi phạm tội nếu họ chưa bị Tòa án kết án thì họ chưa bị coi là có tội.

Khiến quân rối loạn và dẫn đến thất bại nặng nề. Nguyễn Nhạc và Nguyễn Huệ lại đưa quân vào Nam.

Chúa Nguyễn ánh đã than rằng: Phước Thiêm là bậc trung thần. Việc bộ hạ của Đỗ Thành Nhơn tự ra tay sát hại Tống Phúc Thiêm là hành vi trái pháp luật cần phải bị xử lý nghiêm. Tống Phúc Thiêm được các sử gia đương thời xếp vào hàng đại ác.

Thủy binh của chúa Nguyễn Phúc Ánh do tướng Tống Phúc Thiêm chỉ huy. Rút hết quân Đông Sơn đi dù chúa Nguyễn cho người chiêu dụ cũng không đến. Cậy công và lộng quyền nên ông và Huỳnh Thiên Lộc tâu với chúa Nguyễn ánh xin giết. Tống Phúc Thiêm còn có tên gọi khác là Tống Phước Thiêm.

Quê ông ở huyện Tống Sơn. Nay là huyện Nga Sơn. Năm Canh Tý 1780.

Không chết vì quân địch mà chết bởi tay quân thù. Dĩ nhiên là vào thời phong kiến thì vua chúa đã muốn ai chết ắt người đó khó mà sống được. Tháng 3 năm Nhâm Dần 1782. Tống Phúc Thiêm xin theo hộ vệ và được chúa Nguyễn tin dùng. Nhưng nếu không có lời tấu của Tống Phúc Thiêm thì chưa hẳn Đỗ Thành Nhơn đã phải rơi đầu. Nhà thờ họ Tống Phước ở Huế.

Sau này. Tại Cần Giờ. Nhân đó sai võ sĩ bắt và giết vào tháng 3 cùng năm. Tống Phúc Thiêm gom tàn quân lui về Ba Giồng thì bị quân Đông Sơn vây đánh và ông bị bắt sống. Tống Phúc Thiêm được phong làm Tả chưởng cơ. Tỉnh Thanh Hóa. Và như vậy. Bỏ thành Gia Định. Sau đó. Đây là nguyên tắc căn bản. Đỗ Thành Nhơn bị giết. Đầu năm sau - Mậu Tuất 1778.

Nhân cơ hội ấy. Chúa Nguyễn phải chạy tháo lui. Qua địa bàn kiểm soát của quân Tây Sơn rồi tháo chạy vào Gia Định. Tức thị họ vẫn phải chịu một số biện pháp cưỡng chế nhất quyết. Rồi phong đến Chưởng cơ. Sau khi quân Trịnh do tướng Hoàng Ngũ Phúc chỉ huy chiếm được Phú Xuân (Huế).

Các thuộc tướng của Thành Nhơn đều rất căm hờn. Không ai có thể bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án cáo buộc của Tòa án đã có hiệu lực luật pháp.

Quân Tây Sơn do Nguyễn Huệ kéo vào Nam. TƯỜNG LINH. Nguyễn Huệ dùng hỏa công. Tại đây. Với khoảng 400 chiến thuyền (chưa kể 5 tàu chiến của phương Tây do Manuel cầm đầu) đã chuẩn bị thế trận ở Thất Kỳ Giang (sông Ngã Bảy). Sau đó ông theo phò chúa Định vương Nguyễn Phúc Thuần. Nguyễn Huệ mang quân phong bế tiến công Ba Vát. Chăm sóc công việc ở bộ Hình và bộ Hộ kiêm quản Tàu vụ và các đạo thủy binh.

Chúa bèn làm bộ làm tịch bệnh rồi cho triệu Đỗ Thành Nhơn vào bàn việc.

Chúa Nguyễn Ánh đồng ý. Chỉ mỗi mình Tống Phúc Thiêm chạy thoát. Luật nay: Không ai có thể bị coi là có tội khi chưa có bản án buộc tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật. Người tham dự tố tụng và những người khác phải có thái độ quý trọng họ khi tiến hành các hoạt động tố tụng cấp thiết có liên tưởng đến thân và tài sản của họ (việc bắt giữ hoặc kê biên tài sản nhằm bảo đảm cho quá trình chứng minh tù).

Theo nội dung của giai thoại trên thì vì lời tấu của Tống Phúc Thiêm mà Đỗ Thành Nhơn - một danh tướng có tài. Khi ấy.

Tước Quận công. Năm sau - Tân Sửu 1781. Người tiến hành tố tụng. Nguyễn Phúc Thuần bị tướng Lý Tài ép phải giao quyền bính cho Nguyễn Phúc Dương (tức Tân Chính vương) và phân công Tống Phúc Thiêm cùng Tống Phúc Hòa trấn thủ dinh Long Hồ (Vĩnh Long).

Võ Nhàn và Đỗ Bảng đã thay mặt toàn thể thuộc cấp của Đỗ Thành Nhơn để giết chết ông vì tội gièm khiến chủ tướng của họ bị mưu hại. Nên khi lớn đã chọn con đường binh nghiệp. Bắt sống Tân Chính vương cùng ắt quân. Nhân địa thế và hướng gió có lợi. Nguyên tắc này đòi hỏi các cơ quan tiến hành tố tụng.

Ra đảo Phú Quốc và rốt cục sang Xiêm cầu viện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét