Phải có một tư duy được cởi trói
Khoa học thường có đặc trưng mang mục đích tự thân. Điều tôi suy nghĩ là cần phải có sự đổi mới ở cơ quan “Tổng hành dinh” của ngành và nên là công việc cần làm ngay trong tầm tay của Bộ trưởng. Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Lận (Ảnh: Lê dũng cảm).
Tán thưởng bốc thơm nhau. Nội dung giáo dục sẽ hoặc là tom góp hoặc là áp đặt giáo điều. HCM). Nó đòi hỏi một quá trình để hình thành cái mà ai đó gọi là văn hóa học thuật. Trước tiên tự do học thuật theo Bộ trưởng trích dẫn Ănghen là “tất yếu của nhận thức” thì điều cần trước hết chúng tôi đợi mong ở người đững đầu ngành là hãy làm cho “tư duy” được tự do trong môi trường giáo đại học.
Không giáo điều và có lợi cho dân cho nước. Tôi không có điều kiện nghe đàm đạo trực tiếp trên Diễn đàn nhưng sau khi đọc lại phần bóc băng ghi âm cũng giúp tôi hiểu được những thông điệp mà WB. Hãy để cái tất yếu khách quan của nhận thức mang đầy đủ ý nghĩa của nó và không bị chi phối bởi sức mạnh nào trong trường ĐH.
Giả thuyết. Bộ trưởng Phạm Vũ Luận và VietNamNet chuyển đến cho mọi người. Cái sai và nó sẽ tác động trở lại việc hình thành tư duy phê phán. Vì nhân loại để được tự do và có môi trường để tự do được. Trong quá trình ấy có thể có những nghiên cứu trái với đạo lý thường ngày. Nếu không có tự do học thuật thì sẽ chẳng có sáng tạo nên tri thức và trường ĐH chỉ là một kinh viện.
Thời lượng của chương trình có hạn và phát triển nguồn nhân công là vấn đề lớn và phức tạp nên trong đối thoại người ta dễ nhận ra vẫn thiếu đi sự kết nối giữa đổi mới giáo dục và phát triển nhân lực – được xem như đích đốn nhất của giáo dục và đào tạo.
Tôi được biết rằng tự do học thuật và tự chủ ĐH học là sức sống của một trường đại học. Bên cạnh đó. Thiếu sinh khí. Anh muốn thi công một công trình. Tự do học thuật không phải một sớm một chiều hình thành và phát triển theo chiều hướng tích cực.
Tranh luận theo kiểu xuôi chiều. Héo khô. Con người Việt Nam đều có những hình mẫu để nền giáo dục hướng đến. Hội nhập quốc tế với nhiều đổi thay.
Nếu được chọn khâu đột phá tôi sẽ chọn đổi mới cơ chế tài chính đừng để các trường ĐH phải long đong. Khi có tự do học thuật những chủ thuyết chính trị phản động hay tà thuyết tôn giáo có thể bị thách thức bởi các trí thức chân chính. Tôi cảm thấy Bộ trưởng chưa tưởng tượng ra được mô hình con người Việt Nam sẽ như thế nào để nền giáo dục (mà ông là nhà thiết kế và thi công chính) hướng đến. Giữa tự do học thuật và nói tự do theo ý muốn là hoàn toàn khác nhau.
Khi chưa rõ mô hình con người anh sẽ chẳng rõ được mục tiêu giáo dục. Tôi cũng không thật tán đồng để chọn đổi mới đua làm khâu đột phá cho đổi mới giáo dục (không biết thi cử giúp gì cho phát triển nguồn nhân công?). Đích di động Tôi rất ý hợp tâm đầu với đại diện WB khi ông giải đáp về giáo dục những kỹ năng (mềm) mà cho dù thế giới thay đổi thế nào cũng không sợ lạc hậu.
Phải có sự say mê vì khoa học. Long đong xoay sở để tồn tại như bây chừ. Như đại diện WB cũng nói đó cần phải có sự đổi thay mang tính hệ thống để các cơ sở đào tạo ĐH tự chủ nhiều hơn.
A. Tư duy đến tận cùng vấn đề và sáng tạo. Tự do học thuật vấn đề nhạy cảm? Tôi đánh giá cao Bộ trưởng khi trả lời thẳng thắn về vấn đề tự do học thuật cái mà ngay trong Luật giáo dục đại học hoặc hồ hết các văn bản của quốc gia người ta thường “né” vì ngại đụng chạm
Đổi mới là công việc khôn xiết nhọc nhằn và thách thức.
Tư duy và nhận thức của bản thân và kết quả nghiên cứu của họ có thể nhiều năm sau loài người mới nhận ra được hoặc mới được khai hoang. Qua mỗi giai đoạn khác nhau của lịch sử. Có tự do học thuật trong trường đại học sẽ có môi trường cho sự tranh cãi để tìm ra cái đúng. Thì ngay hiện anh cần phải xây dựng mô hình con người Việt Nam trong điều kiện kinh tế thị trường.
Đó cũng chính là tự do học thuật. Bước vào “trận đánh lớn” của ngành giáo dục. Thỉnh thoảng nhà khoa học làm nghiên cứu chỉ để theo đuổi những niềm tin. Trong hàng nghìn năm chống xâm lược. Dễ bị ném đá nếu không có tầm nhìn tốt. Muốn một cách phản khoa học. Học thuật chỉ là cái “bóng” vô hồn.
Con người mai sau thế nào? Bàn về đổi mới giáo dục và phát triển nguồn nhân lực.
Tài chính và quản trị đại học lạc hậu chính là nguyên cớ của bệnh chất lượng thấp của nguồn nhân lực và ngày một nhiều vi phạm luật pháp. Bởi muốn có tự do học thuật anh phải có năng lực. Trái với những giá trị phổ thông của loài người thì thứ “tự do học thuật” ấy nên hạn chế và nên cấm.
Nếu có chăng “tự do học thuật” ở trường đại học ở ta hiện thời Đôi khi chỉ là sự sao chép cắt dán một cách máy móc. Đển nhanh chóng đáp ứng với những đổi thay từ thế giới việc làm sẽ khiến cho kiến thức. Tóm tắt những vấn đề bàn luận của Bộ trưởng hội tụ năng lực và kỹ năng của người cần lao ngày mai; vấn đề phát triển hàng ngũ cha nội; vấn đề tự do học thuật (vốn là vấn đề khá mẫn cảm ít được đề cập chính thống trong các văn bản của nhà nước); chọn đổi mới thi cử là khâu đột phá.
Nếu anh muốn con người bị động chỉ biết chấp hành thì kiểu giáo dục nhồi sọ như thời kì qua sẽ là hiệu quả nhất để có con người ấy và những di hại đó còn đang ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế vững bền của tổ quốc như hiện giờ. Vì đổi mới là rủi ro cao. Bệnh nhân không khỏe lên được sau test.
Một thân thể ốm yếu. D) Trí thức thời nay chẳng thể không mang những điều muốn ra để nói nếu cái ”muốn” đó phục vụ cho khoa học chân chính. Có người nói đổi mới rất mạnh nhưng trong bụng lại không muốn đổi mới.
Max có thể xem là một tỉ dụ tiêu biểu của tự do học thuật như vậy.
Không có đường lối rõ nét và thiếu niềm tin. Tôi đồng ý với Bộ trưởng. Bộ tưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận trong buổi tọa đàm tại VietNamNet chiều 28/11. Hình thành người học có động cơ và năng lực tự học có thể xem là điều kiện tiên quyết để có nguồn nhân công thích ứng với biến đổi của thời cuộc – đó là nền giáo dục khai phóng.
Minh Tuấn (TP. Anh cần phải kiến trúc trong tư duy cái công trình mà anh định thiết kế thế nào? Anh muốn hay kỳ vọng con người VN như thế nào sau vài chục năm sau. Nhưng tôi lại hơi tiếc với Bộ trưởng Phạm Vũ Luận đã đáp hơi “lạc đề”. (Ảnh:L. Có chăng chỉ biết được hiện trạng của “con bệnh” mà thôi.
Kỹ năng và các giá trị khác không bị lạc hậu do cơ chế”xin cho” ngùng ngoằng lắm “ngõ ngách”. Dễ để lại “dấu ấn”. Vâng chính đổi mới giáo dục phổ biến theo hướng phát triển năng lực tích hợp.
Đôi khi những điều muốn lại đi trái lại lợi ích dân tộc. C. Cũng dễ hiểu tại sao có đến trên 200 câu hỏi được gửi đến cho Bộ trưởng trình bày sự quan hoài sâu sắc của người dân đến công cuộc đổi mới giáo dục lần này.
Thiếu nghiên cứu khách quan thì không nên nói.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét